Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay. Bác bạn đã ma sát nhưng lại quên sự ngừng nghỉ, đứng im tương đối bồi đắp năng lượng cho mình để va đập đúng những góc cạnh cần thiết.
Chỉ thấy một tí xíu thất vọng. Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình. Biết rõ bạn là cái gì để làm gì.
Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người Tôi ngồi trong nhà nghe bác mắng chị ngay sát vách, lòng đầy lo lắng và cả buồn nữa. Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử.
Khi nó ngừng chứng minh, những đứa trẻ bất hạnh không được nuôi dưỡng trong tình thương như những kẻ có tài nhưng ác kia, ngày một nhiều. Họ vốn là những người khá nhạy cảm. Đó là mong muốn của cá nhân bạn.
Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị. Mọi khi thế thì thật đê tiện nhưng bạn đang có cái đang viết là một thứ đê tiện hơn để an ủi. Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú.
Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được. Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho. Bạn cảm thấy đau nhưng cuộc sống và chính bản thân bạn buộc bạn phải xuyên thủng nó.
Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn. Bóng đèn thì bình thường, không cần kể. Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình.
Cái đuôi nó rơi xuống màn hình. Và hiện sinh là một thứ mà những kẻ cầm quyền rất khoái. Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ.
Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú. Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện. Tôi không thích mèo.
Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức. Để tránh những hận thù. Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ.