Lải nhải cũng là chơi. Ở nhà bác, chị cả và chị út tôi biết là những người có thế giới nội tâm sâu sắc và thuần khiết, nhiều khi huyền bí. Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người.
Bảo keo xịt tóc miễn phí. Thật lòng, tôi muốn khóc. Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta.
Nhưng lí trí không cho phép. Nhưng tôi không muốn có thái độ của một kẻ bỏ chạy. Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên.
Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết. Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác. Im lặng ra về giữa dòng người hả hê.
Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có. Khi ghi bàn, anh vừa chạy với sự quên lãng tất cả để hòa trọn vào sung sướng vừa muốn chia sẻ niềm vui với vợ con vừa thoảng lo giữ sức cho bàn thắng tiếp theo. Cháu bác bảo: Thế thì để bác trai hút thì cháu được bỏ học í gì ạ.
Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh. Em hãy thử tin một chút vào điều ngược lại nếu cái em đang (tin) làm em thấy tàn phai. Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này.
Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra. Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay.
Ở nhà bác cũng bán hàng suốt, vẫn chạy sang thăm bà nhưng liệu có hay bằng bác đi nghỉ về, lại đóng cửa hàng một thời gian rồi sang rủ rỉ với bà suốt ngày về chuyến đi đổi đời. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt. Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang.
Để xem đối diện với một sự thật phản ánh trên khuôn mặt, một sự thật có lẽ họ chưa từng thấy, họ sẽ làm trò làm trống gì đây. Bạn còn phải sống dài dài. Không hẳn là sợ mất cho bạn.
Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi. Chơi là lừa tất cả mà khiến họ tin, là tin tất cả dù họ luôn lừa, là khiến họ cảm thấy bị lừa bị hoang mang dù họ phải tin. Những gì dành cho ngòi bút, em đã dành cả cho anh.