Kẻ có tài là kẻ biết tận dụng mọi thứ, kể cả cái hỏng hóc, kể cả sự tuyệt vọng của chính mình. Tôi cứ tà tà gạt chân chống. Tôi không muốn đi đâu cả.
Nhà bạn có nhiều người làm trong ngành, có người nói đùa đùa thật thật: Thắng thì ai chả thích nhưng chỉ mong Việt Nam bị loại ngay từ vòng đầu. Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học. Và cứ nửa giờ thì boong một phát.
Có lẽ, những con lợn ấy vốn dĩ là sản phẩm của những con lợn khác. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi.
Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ.
Sự không quá mê sáng tạo của hắn cũng có lí, mê quá chưa chắc xơ múi được gì. Đã thế lại còn không chịu quay bài. Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi.
Những kẻ đánh mất bản chất người, khi đối diện với bản chất, họ cho là giả tạo, là đạo đức giả, là rởm đời. Phải hết sức giữ gìn. Cậu mợ ạ, thời gian vừa qua tôi ghi nhận cháu có một số tiến bộ.
Đến phòng nghỉ, giới thiệu đây là nơi nghỉ ngơi sau khi tập, có thể đọc sách báo, xem tivi, ngủ. Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian. Gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt bản chất.
Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được. Bằng không, mọi người nói đúng đấy. Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh.
Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy. Bố nhường khán đài A cho chúng tôi. Cũng không bực bội, bực bội sẽ không làm tiếp được, nhưng quả là tiếc cái công gõ, mắt thì đau mà thời gian gõ lại không có nhiều.
Đó là một niềm an ủi. chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máy Có lẽ chỉ viết đến đây thôi.