Amikami

Anh em đổi vợ yêu cho nhau cùng sướng

  • #1
  • #2
  • #3
  • À, còn nếu họ thất bại thì thế hệ sau, nếu còn tồn tại, và nếu còn phải làm bài kiểm tra lịch sử, có lẽ sẽ tiếp tục lén lút mở sách giáo khoa ra và chép lại đầy những trang sử hào hùng. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta. Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy.

    Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử. Bởi em biết hy sinh từ trước anh rất lâu. Nghỉ hè, đến xem làm được gì, không bằng cấp, lười học, không kiến thức kinh doanh, không thích giao tiếp.

    Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo. Tôi thấy xã hội này khổ và cần làm cho nó bớt khổ càng sớm càng tốt. Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin.

    Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu. Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt. Sự nặng nề chính là sự nặng nề trong cách nghĩ của mọi người về cháu.

    - Ông quả là người biết lo xa. Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới. Sợ những người phụ nữ gần gũi mình sẽ yêu mình, sợ yêu mình họ sẽ sớm thấy khổ nếu họ không có một bản lĩnh cao cả.

    Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?. Ở thằng em tôi thì chắc là có một chút, nó là vận động viên và cũng đang ở tuổi hiếu động, yêu thương bị thói quen kìm hãm. Hay bị bạn bè lợi dụng và hiểu lầm.

    Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn. Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó. Như thế là như thế nào? Là như nhiều người tôi gặp và không mong đợi thấy lần hai.

    Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở. Ví dụ như dùng khi lúc anh họ kể về bạn trong bữa cơm: Anh em nhà thằng này cứ tắm xong là lấy quần áo sạch lau người, mà khăn tắm thì có. Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc.

    Hình như mắt tôi rơm rớm. Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ. Bây giờ, đầu óc không đủ năng lượng để phân tích rõ ràng, tạm gộp nghệ thuật và sáng tạo là một vậy.

    Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu! Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm. Mẹ khóc vì đau nhưng cũng nhẹ đi thôi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap