Chắc chắn 100% những người đi xem sẽ tiếp tục xem. Bằng cách cắt bỏ một số nhánh và đánh dấu những nhánh mà cậu cho là tốt nhất trên sơ đồ, John đã đưa ra được giả thuyết mình có thể mua máy vi tính trong vòng 6 tháng nếu chuyển sang làm một công việc có thu nhập cao hơn, bán bớt sách cũ, không mua đĩa CD và chơi game nữa. Sau đó cậu phân loại các dạng toán thành các dạng như hình học, phân số, đại số.
Một khi đã ra quyết định, chàng không muốn có bất cứ sự thay đổi nào. Mặc dù những chủ doanh nghiệp, các nhà sư phạm và nhiều chính trị gia từ lâu đã thường nói đến sự thay đổi từ phương pháp giáo dục chú trọng vào trí nhớ sang phương pháp giáo dục chú trọng vào giải quyết vấn đề nhưng chưa ai tìm ra một giải pháp vững chắc và hiệu quả để hiện thực hóa điều này. John thấy rằng số tiền cậu có được sẽ là 252 đô- la.
Để mình hỏi lại mẹ xem mình có thể bán nó không. Nấm! Nấm! Cà Tím! Cà Tím! Đậu Phụ! Đậu Phụ!, đám đông vẫn tiếp tục hò reo vang dội. Cô thử một từ khóa khác Amazonas Escola.
Công cụ này rất hữu dụng trong việc truyền đạt giả thuyết của bạn cho mọi người. Sơ đồ sau tổng hợp những khác biệt giữa giả thuyết ban đầu của Cà Tím và Đậu Phụ và kết quả thực sự của nghiên cứu: Câu hỏi 2: Nếu bạn đã biết về những buổi diễn của Những Người Yêu Nấm, bạn có bao giờ đi xem không?
Cô ngồi yên ở điểm xuất phát, mơ đến những giải pháp vĩ đại và tuyệt hảo để giải quyết vấn đề, nhưng không bao giờ cố gắng biến chúng thành hiện thực. Đây là hai công cụ rất hữu ích khi bạn cần đánh giá nhiều khả năng để tìm ra phương án tốt nhất. Cà Tím và Đậu Phụ kể với vài người bạn về buổi diễn, và sự kiện đó đã diễn ra đúng như kế hoạch.
Đó là những công cụ mà ai cũng có thể sử dụng. Bằng cách thu thập thông tin và tiến hành phân tích, Cà Tím và Đậu Phụ đã bác bỏ giả thuyết của họ và giờ đây họ đã hiểu rõ hơn căn nguyên của vấn đề khiến lượng khán giả đến xem biểu diễn quá thấp. Ý tưởng đầu tiên có thể không hiệu quả vì John muốn tự mình đạt được mục đích.
Đậu Phụ chơi trống bằng một đôi đũa và một chiếc thùng giấy mà phải đến một năm sau, khi cậu dành dụm đủ tiền thì mới mua được một chiếc trống cũ. Sân thể dục hơi tối và họ quá chú tâm chơi nhạc nên không nhớ chính xác những ai đã có mặt. John vẫn còn phải rút ngắn khoảng cách 188 đô-la còn lại.
Nhưng khi nhìn lại dữ liệu của mình, họ phát hiện ra có đến 30% học sinh biết đến buổi diễn chứ không phải chỉ 5% như họ dự đoán. KHÔNG BAO GIỜ LÀ QUÁ MUỘN ĐỂ TRỞ THÀNH NGƯỜI BIẾT CÁCH GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ Mọi chuyện bắt đầu khi nàng Nấm xem ban nhạc The Rolling Stones biểu diễn ở quảng trường Madison.
Cô Mơ Mộng có những mơ ước rất táo bạo những ước mơ dường như chẳng bao giờ có thể trở thành hiện thực: Kiwi nhìn chằm chằm vào màn hình ti vi, lẩm bẩm một mình: Một đội mạnh chưa chắc đã là môi trường tốt nhất cho sự phát triển…. Kiwi trả lời: Thưa thầy, cám ơn thầy rất nhiều vì đã giới thiệu em cho thầy ấy.
Tuy nhiên, mức độ dễ dàng để triển khai phương án hành động này lại rất nhiều vì họ chỉ cần làm mỗi một việc là viết thông tin chi tiết lên bảng. Như Đậu Phụ nói: Chúng ta chỉ mới báo tin cho một số bạn ngồi gần trong lớp biết mà thôi, còn nàng Nấm có lẽ chẳng mời ai vì tuy nàng trông có vẻ kiêu ngạo nhưng thực ra lại hay xấu hổ. Nếu gặp chàng Xông Xáo lần đầu, bạn sẽ thấy chàng rất giống một người giải quyết được vấn đề.