Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào. Cái ghế đá này cũng buồn lây. Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì.
Tôi không rõ đêm nay có vỡ giấc và người nhẹ bẫng nữa không. Tôi định kêu to hơn, lại thôi. Đây là một sự tham lam.
Cũng như chống lại nguy cơ bị tuyệt chủng. Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình. Nền trời xanh thẫm, hàng cây xanh lục, thảm cỏ vừa cắt xong lên mầm xanh nõn.
Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường. Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ. Và bon chen không bẩn, không ác.
Có điều, con đường thì khác. Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi. Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình.
Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát: Nhưng với mẹ, tôi cho mình cái quyền đó. Hồn nhiên đến đáng sợ.
Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được. Gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt bản chất. Lát sau tôi lẻn xuống.
Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống. Có lẽ, những con lợn ấy vốn dĩ là sản phẩm của những con lợn khác. Mắt và đầu đau đã thành nhàm.
Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức. Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần. Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt.
Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. Nhưng nàng vẫn lắng nghe. Khi đã hay thì chắc chắn nó sẽ cho ai đó và vì cái gì đó.