Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả. Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại. Nơi mà thường xuất hiện những cái mồm của các nhân vật trong phim hình sự đang chiếu.
Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó. Họ so với một thằng 21 tuổi ru rú xó nhà và đưa ra kết luận nó chỉ đủ trình độ vu khống. Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không?
Và một số lí do khác… Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân… À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình.
Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi. Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc. Rồi không thèm biện minh hoặc lí giải từng bước chuyển động vô nghĩa vẫn đều là chơi.
Bạn thường nhớ đến một câu trong truyện Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp mà bạn sẽ tìm cuốn truyện để trích cho chính xác: Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn. Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra.
Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi. Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật. Còn bây giờ leo thang cũng mỏi.
Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra. Nó cũng không thích tôi lắm.
Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách. Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra. Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế.
Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông. Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm.
Đây là một sự tham lam. Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé. Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội.