Amikami

3 ngày 3 đêm con trai phang má kế trẻ khi bố đã đi công chuyện xa

  • #1
  • #2
  • #3
  • Những ý nghĩ làm bầu bạn trong những lúc vô tích sự đó cũng có giá nhưng làm đầu óc thêm trĩu nặng. Bà chị bảo tin vào năng lực của tôi và cần người có nhiều ý tưởng, sẽ làm việc a này, b này, c này… Tôi không còn đủ hồn nhiên để hãnh diện hay tự hào hay rơi nước mắt vì lại thêm một người hiếm hoi không đánh giá mình quá kém. Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em.

    Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình. Và lại thấy quyển sách bị xé.

    Các chú các bác lái xe như bị nó bỏ bùa, không biết xấu hổ là gì, cứ nhấn lên nó làm một tràng dài quát nạt phố phường. Ngồi lên giường lại nghe bác lặp câu hôm qua và nhiều hôm trước nữa: Cháu đừng để mất lòng tin của mọi người. Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia.

    Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy. Những kẻ có khả năng lãnh đạo như vậy đủ thông minh để đọc và hiểu về tính nhân văn. Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới.

    Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau. Để độc lập và giữ nhân cách trong lúc cùng chung sống với những đồng loại dễ dãi với bản thân khắt khe với người khác, họ phải thông minh và cố gắng trên mức bình thường rất nhiều. Thế là chúng ta tha hồ lo đối phó với miếng cơm manh áo, tha hồ lo đối phó, dập tắt khao khát của nhau.

    Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Nhiều lúc tác phẩm chán người đọc lắm. Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ.

    Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả. Cũng là để thăm dò phản ứng. Chị út hỏi ngay: Sao thế? Lắc đầu.

    Rồi xuyên suốt thời thơ ấu, tôi chuyển nhà ba bốn bận. Thích làm cả cái mình không thích. Đang định đứng lên đi ăn.

    Đó gọi là biết chơi. Mẹ cười: Con tinh khôn lắm. Và như thế, em hiện hữu.

    Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn. bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế. Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap