Bạn sẽ có những lý tưởng thiết thực và nghị lực sáng tác sẽ trỗi dậy kích thích bạn làm việc, đến nỗi bạn không còn thì giờ mà nghĩ vơ vẩn, bới đống tro tàn của thời qua. Bệnh thứ hai này có thể giết bạn được. Bà Vicki Baum, một tiểu thuyết gia trứ danh, nói rằng khi còn nhỏ, bà được một ông già làm nghề hát xiếc dạy cho một bài học quan trọng nhất trong đời bà.
Và còn nhiều hơn là khác, vì trong khi họ ngủ thì ông làm việc! Bà thiệt là một tai nạn cho chính thân bà và cả gia đình vô phước đó nữa. Ông lại khuyên các sinh viên mỗi buổi sáng, mới thức vậy, đọc kinh "Lạy cha":
Đó là bước đầu đưa tới hiệu năng". Càng cận ngày, tôi càng đau đớn cho thân phận. Aristote nói: "Người lý tưởng tìm cái vui của mình trong sự giúp đỡ kẻ khác, nhưng mắc cỡ khi phải chịu lụy ai.
Nhưng sau một tuần khóc lóc than thở cho thân mình, tôi tự nhủ: "Mình hành động như thằng điên. Như vậy có thể gặp được dịp may là viên đô đốc Nhật bận việc quá sẽ quên điều tôi đã làm. Kết quả? Họ thấy mệt nhọc, buồn ngủ, bực tức, cáu kỉnh và phàn nàn rằng nhức đầu, mỏi mắt, hoặc đau bao tử.
Hạng thô lỗ không có đức ấy". Tôi biết chắc riêng tôi, tôi không phải lo gì hết. Trước tôi tính sẽ nói là muốn đi Kanass City để may ra tìm được một việc làm.
Muốn biết những nhà tâm lý và trị bệnh thần kinh khuyên ta điều gì, bạn nên đọc cuốn: Trở về tôn giáo của Bác sĩ Henry C. Đức Chúa Giê Su chữa khỏi mười người hủi trong một ngày mà chỉ có một người cám ơn Ngài thôi, thì tại sao ta mong được người khác nhớ ơn ta nhiều hơn Đức Chúa? Xe cứ trượt đi, khó kềm tay lái được.
Sau đó ít lâu, người ta hỏi ông Larwrence Jones có thù oán những người đã kéo lê ông trên đường và chực thiêu sống ông không, ông đáp: "Tôi còn bận trí biện hộ cho chính nghĩa của tôi, còn thì giờ đâu mà thù oán họ. Bạn chẳng làm được gì cả, nhưng về nhà, bạn thấy mệt, đầu như búa bổ. Nghe tôi khuyên, họ trả lời những câu rất lý thú.
Nói cho rộng thì người chỉ huy các xí nghiệp quyền hành lớn, nhưng có hơn gì anh đào đất không? Có lẽ còn kém nữa, vì anh đào đất thường được ngủ say hơn họ, ăn ngon miệng hơn họ. Gilbert thấy đắt tiền quá, nổi xung lên. Sullivan mua một tấm thảm rạp hát của hai người mới lập.
! "Trời! Lúc đó tôi mới sợ làm sao! Tôi run lên. Và dịch cuốn How to win friends xong, tôi đưa ông Hiếu coi lại, sửa chữa. Phương thuốc ấy dường như giản dị quá, nhưng nó trị được tận căn chứng bệnh.
Mụ chỉ kiếm cái vui bỉ ổi là đã bôi nhọ được một người cao hơn mụ cả ngàn bực. Tôi ngẫng đầu, mạnh dạn đi xin một chân bán điện cụ. Bệnh tiếp tục giảm, và đáng lẽ xuống hố từ lâu rồi chứ, tôi lại sung sướng, mạnh lên, mà áp lực của mạch máu cũng hạ xuống.