Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa. Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi. Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra.
Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết. Ngọn lửa bén rễ rất nhanh. Rồi thì thời gian trôi, ở những lớp màng được vén khác, chàng trai lại tưởng tượng sâu hơn:
Thế mà rồi cũng ngủ được. Là cả ham muốn hành động theo bản chất. Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt.
Bực thật, phải chờ 2 phút qua đi để viết cái ý nghĩ này vào. Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy. Như một khẩu hiệu của tâm thức.
Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé. Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra. Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn.
Tình yêu bao giờ cũng mới. Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ. Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông.
Cũng có thể không, người đời thờ ơ lắm, chỉ để ý đến những gì mang tính kích động mà thôi. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn. Tôi ngã vào vũng nước ướt hết quần.
Viết thế đủ chưa nhỉ. Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn. Cái nào không nhớ được thì cũng tốt.
Có khi lại còn lòi đuôi ăn vạ. Nhưng như thế chưa đủ. Sau rồi sẽ tàn sát lẫn nhau để có một kẻ bá chủ duy nhất.
Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí. Bạn sẽ không trình bày nhiều. - Vậy mà tôi cứ định sẽ làm cho ông phải xấu hổ cơ đấy.