Thiếu nó chúng ta chỉ còn có thể quay cuồng trong sự hỗn độn mà thôi. Ông Kingman được lựa vào số huấn luyện vuên ấy. Trong kỳ hội họp thường niên của các y sĩ và các nhà giải phẫu, ông được đọc một tờ thông điệp về công cuộc nghiên cứu các chứng bệnh của 176 vị chỉ huy các xí nghiệp.
Còn những người đọc đến thì phần đông cũng coi là câu chuyện phiếm hay khôi hài, chẳng có gì là thâm độc. Những chuyện ấy xa quá rồi. Đúng, đúng như vậy - Không có một người nào hết.
Ông cho họ cổ phần trong các tổ hợp sản xuất để họ được lãnh mỗi tháng một món lợi tức nhất định tới mãn đời. Mà dù có đâm xuống hố nữa thì theo luật trung bình chúng ta cũng không bị thương". Hồi mới bắt đầu dạy môn nói trước công chúng tại hội Thanh niên theo Thiên Chúa giáo ở Nữu Ước, ông thấy cần phải chỉ cho học sinh của ông - hầu hết là những người có địa vị quan trọng trong đủ các ngành hoạt động xã hội - cách thắng ưu tư và phiền muộn.
Sự ấy đúng trong vài trường hợp, nhưng lại rất sai trong nhiều trường hợp khác. Hồi nhỏ, tôi thường trách người làm tôi khổ cực; nhưng nay đã già - mà có lẽ cũng đã khôn - tôi nhận thấy rằng nếu truy cứu tới cùng, hầu hết những nỗi khổ ủa tôi đều do tôi mà ra cả. Mở một sổ điện thoại, bạn sẽ kiếm được tên và địa chỉ của họ.
Cái thứ cách "tả-pí-lù" đó, tổng hợp quá, khô khan quá, đọc ngán quá. Khi theo các buổi học, tôi đã ghi được những quan điểm sau đây và xin đem cống hiến các bà nội trợ: Bốn mươi tám nhiễm sắc thể ấy định đoạt phần di truyền của ta.
Gặp việc khó khăn, viết ngay bốn câu hỏi sau này rồi giải quyết: Vậy ư? Vậy thì, trời ơi! hai đứa nhỏ còn khổ hơn tôi nhiều. Bà có vẻ trách bạn sao lại sung sướng trước mặt bà.
Khi ông còn là một tác giả trẻ tuổi hăng hái, ông lo lắng vì mất ngủ, cho nên ông xin một công việc nặng nhọc tại sở Hoả xa trung ương ở Nữu Ước. Tôi yên ổn làm ở đó cho đến chiến tranh, tiệm phải đóng cửa. Nhưng cái mặt của chị thực là một tai nạn cho người vác nó.
ta không bao giờ dạy chúng tỏ lòng biết ơn với người khác thì sao ta lại mong chúng biết ơn ta? loài rùa thì có tới 190! Khi đi học và lúc ở trường về, tôi ghé vào trại họ, giúp họ bửa củi, vắt sữa bò, cho súc vật ăn uống.
Vậy tại sao ta lại mong loài người nhớ ơn ta nhiều hơn họ nhớ ơn Chúa? Trong ba năm ông Taylor ở Bethlehem, chú thợ Schmidt mỗi ngày đều như vậy mà không mệt mỏi, vì chú nghỉ trước khi mệt. Sau lấy mủ ni che tai mà đi theo con đường đã vạch sẳn, mặc những lời thị phi của người đời".
"Ngày hôm nay là ngày Thượng Đế ban cho ta. Mười năm trước cô đã bị kích động rất mạnh. Ông kể với tôi như vầy: "Mười tám năm trước, tôi ưu phiền, tới mất ngủ.