Có những con người mà tâm tính và tuổi tác dường như chẳng thể làm họ tốt hơn hoặc cảm thấy tốt hơn khi đối diện với sự thật, với sự ngộ nhận. Người bảo người là ác. Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì.
Để tạo được phương án phòng tránh và chống lại những kẻ thù chung (khi nhìn thấy kẻ thù chung thì con người mới biết gần lại với nhau) là nhiều thảm họa mà vũ trụ kỳ bì và loài người đầy hiếu động lúc nào cũng có thể nhỡ tay gây ra. Nàng thấy lạ lùng và cười với cô bạn bên cạnh: Bạn này lạ lắm. Cũng có lần vụt nhưng với da thịt nó thì chỉ như muỗi đốt gỗ.
Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó. Sự vô lo của họ giết dần những thiên tài. Lần bắt bài đầu họ tha vì cũng đúng về thế hệ của ta nhưng không phải ta.
Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về. Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm. Như đứng từ ngoài nhìn vào một bức tranh.
Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên. Tôi không đuổi nó nữa. Viết là một lao động kỳ diệu.
Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái. Mà việc này xảy ra như cơm bữa. Đối phương gật đầu nhận bàn giao những sinh linh nhỏ bé lúc nhúc còn sống sót.
Hay lại phải để tôi tiếp tục mất ngủ mà sáng tạo ra nó? Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy. Lăn về đâu? Mình chẳng biết.
Hạn chế ra ngoài nữa. Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim. Bạn thích bác trai và sự hoà hợp của hai người ở những thời điểm như thế.
Nhưng cũng như ta, không thỏa mãn lắm. Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức. Trước thì cảm giác người nặng trịch, không tài nào động cựa.
Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ. Nhưng mà tôi bỏ học. Là thích cái gì thì làm cái đấy.