Bác trai điềm đạm giải thích, phân tích. Để đỡ tình cờ lặp lại. Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ.
Hoặc về sau mới lí giải được. Bố bảo: Đáng xem thật. Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt.
Cái thùng rác lở loét hơn. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa.
Nó cùng tham gia giải với bạn. Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn. Có phải tôi nói đâu.
Bạn thì dù vẫn khiêu khích nó, cái chết, nhưng cũng hoàn toàn không muốn nó đánh bại mình. Cái đó làm bạn tỉnh ra. Lần trước là sự nhục nhã của một thằng đàn ông.
Cái mũi lưỡi trai che sụp bộ mặt. Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia. Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy.
Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng. Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường.
Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát. Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi. Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống.
Vừa muốn mắng cho đứa con gái và người chị họ ngoại vừa thừ người ra. Cháu bác bảo: Thế thì để bác trai hút thì cháu được bỏ học í gì ạ. Tôi chả thấy thú vị gì cả.
Trong sở thú này, những con vật trở nên hờ hững vì tù túng. Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế… Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh.