Mọi người đang chờ cơm tôi ở nhà. Đến lúc này chúng ta sẽ đều hy vọng những người đó thiện. Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng.
Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết. Chỉ là trò chuyện nhẹ nhàng trước khi đi ngủ thôi. Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn.
Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết). Tôi xịt xịt xịt lên đầu. Phải có luật để người ta không tha hồ sát thương nhau.
Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. Tại sao hôm nay cháu không đi học? Cháu mệt ạ. Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu.
Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi. Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này. Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không.
Bác hỏi: Sao con không đi học. Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên. Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối.
Đối phương gật đầu nhận bàn giao những sinh linh nhỏ bé lúc nhúc còn sống sót. Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng. Người bố không nhớ nhiều về việc vợ nói chuyện điện thoại ở tầng dưới, đứng ở tầng trên nhấc máy nghe trước mặt con.
Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này. Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người. Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông.
Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta. Đêm qua, bạn vừa viết 35 truyện (cực) ngắn mà bây giờ chưa muốn đọc lại xem hay dở thế nào. Và những miếng mồi lạ mà ta chưa từng biết.
Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta. Giọng trầm thường xuất hiện. Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng.