Cho cô bé bán diêm, nàng đáp. Đúng là đồ trẻ con phải làm ông cụ non. Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim.
Trước khi trở về thực tại, ông còn kịp thấy đôi mắt của cô gái kia vẫn thờ ơ vô cảm. Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng. Mà chỉ có thể giảm thiểu nó bằng cách hòa chung lợi ích và có sự rèn luyện để biết hy sinh lợi ích lúc cần và hy sinh nó một cách tự nhiên.
Bạn muốn về nhà viết quá. Thằng em ngồi kiểu đầy tính hiền triết từ đầu đến cuối buổi. Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi.
Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc. Sau đây là một số dữ kiện. Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết.
Có lẽ tôi là thứ (từng?) có biểu hiện bề ngoài dễ chịu đối với những cô gái hoặc thông minh hoặc dịu dàng hoặc khờ dại. Êm dịu và hoang vắng. Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp.
Cháu vẫn nằm trong chăn. Ta ghét phải gây phiền nhiễu đến những ai lúc nào cũng lo bị làm phiền. Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi.
Họ mang lại cảm giác ấm áp và thân thiện. Sự nặng nề chính là sự nặng nề trong cách nghĩ của mọi người về cháu. Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa.
Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Tôi nghĩ, những người sáng tạo cũng cần khỏe mạnh.
Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học. Sáng nay em đi làm không rõ cháu có học không. Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất.
Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi. Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò. Và có phần nào vì sắp tới Sea Games 2003, Tây sắp đổ về? Nếu không thì sao đến tận năm 2003 này mới đẩy mạnh.